MÙA ĐÔNG TRONG NHẠC PHẠM DUY

 

MÙA ĐÔNG TRONG NHẠC PHẠM DUY

 

 

      Nhạc Phạm Duy phong phú về đề tài. Trong đó, phong phú những bài hát viết về bốn mùa trong năm. Mùa nào cũng có những lời ca đẹp, để lại ấn tượng cho người yêu nhạc. Ở bài viết này, tôi xin nêu hình ảnh mùa Đông trong lời nhạc của ông.

      Đầu tiên, hình ảnh mùa Đông trong thời kỳ chống Pháp (1946-1954) đi vào ca khúc Mùa Đông Chiến Sĩ được sáng tác tại Thái Nguyên năm 1947, là hình ảnh người em may áo gửi ra chiến trường, ấm lòng chiến sĩ, những người “đang giết giặc ngoài xa”, những người gìn giữ quê hương, đất nước:

          Anh đi giết giặc ngoài xa

          Em về may áo gửi ra chiến trường

      Tình cảm ấy là động lực để các chiến sĩ vững tin, cầm chắc tay súng trả xong thù nhà:

          Qua mùa rét mướt ước mong

          Người đi người sẽ trả xong thù nhà

      Và điệp khúc sau trong bài hát được lặp đi lặp lại, thể hiện tình cảm của người em ở hậu phương đối với các chiến sĩ nơi chiến trường khi Đông về:

          Mùa Đông đã tới nơi rồi

          Gửi mau áo rét cho người chiến binh

          Nào ai vui thú gia đình

          Gửi ra chiến sĩ chút tình nước non.

      Còn đây là mùa Đông trong cuộc sống của những người dân Việt cũng trong giai đoạn trước 1954. Mùa Đông hằn in vất vả, đói nghèo. Dễ gì quên được hình ảnh bà mẹ quê trong mùa Đông năm ấy:

          Miệng khô, miệng khô nhớ bát nước đầy

          Nhớ bà, nhớ bà mẹ quê xưa ấy

          Mùa đông, mùa đông manh chiếu thân gầy

          Cháu bà, cháu bà ngủ ngon giấc say.

          Bà bà mẹ quê!

          Chân bước ra đời cõi xa

          Bà bà mẹ quê!

          Từ lúc quê hương xóa nhòa

          Nhớ về miền quê, mà giọt lệ sa

                  (Bà Mẹ Quê)

      Trong làng âm nhạc Việt, từ trước đến nay, từng có những bản tình ca viết về mùa Đông. Người yêu nhạc không thể không hát: “… Đêm Đông, xa trông cố hương buồn lòng chinh phu/ Đêm Đông, bên song ngẩn ngơ kìa ai mong chồng/ Đêm Đông, thi nhân lắng nghe tâm hồn tương tư/ Đêm Đông, ca nhi đối gương ôm sầu riêng bóng…” (Đêm Đông, 1940 của Nguyễn Văn Thương). Cũng vậy, không thể không cất lời ca: “… Ta còn em, cây bàng mồ côi mùa Đông/ Ta còn em, nóc phố mồ côi mùa Đông/ Mảnh trăng mồ côi mùa Đông/ Mùa Đông năm ấy/ Tiếng dương cầm trong căn nhà đổ/ Tan lễ chiều, sao còn vọng tiếng chuông ngân?...” (Em Ơi Hà Nội Phố, Phú Quang, thơ Phan Vũ). Riêng đối với Phạm Duy, người yêu nhạc dễ gì quên được lời ca đẹp buồn: “Lên xe tiễn em đi/ Chưa bao giờ buồn thế/ Trời mùa Đông Paris/ Suốt đời làm chia ly…” (Tiễn Em, 1959, Phạm Duy, thơ Cung Trầm Tưởng).

      Mùa Đông trong nhạc Phạm Duy còn là một phần hình ảnh so sánh nỗi yêu cuồng nhiệt, mê say, đắm đuối. Yêu không tính toán. Yêu chẳng đắn đo. Vì một lẽ không thể chối bỏ tình yêu:

          Yêu người như lá đổ chiều Đông

          Như mây hồng chưa tím

          Như con chim khóc trong lồng

          Như cơn giông đêm hè

          Tình ta nức nở canh khuya

                  (Phượng Yêu)

      Còn đây là hình ảnh mùa Đông mang tính ẩn dụ trong nhạc Phạm Duy. Quy luật của thiên nhiên: “Xuân sanh, Hạ trưởng, Thu liễm, Đông tàn”. Mùa Đông ẩn chứa sự mất mát, lìa tan:

          Một mai đưa anh thăm thẳm lìa đời

          Mùa Đông khăn tang, mây bỏ đường dài

          Bàn tay thương nhớ, ôi gặp anh băng giá

          Lạ lùng, tay khép làn mi

                  (Một Bàn Tay)

      Tính ẩn dụ ấy còn được thể hiện rõ trong ca khúc Ngụ Ngôn Mùa Đông. Ngoài tên đề bài, cả bài hát không có một từ nào viết về mùa Đông. Thế nhưng, khi nghe cả ca khúc này, mùa Đông chỉ là cái cớ để Phạm Duy kể chuyện ngụ ngôn bằng lời ca. Chuyện kể rằng có hai thằng mù, câm điếc đánh nhau, rồi cãi nhau; rồi có hai thằng mập bắt hai thằng gầy đánh nhau hộ, bắt hai thằng yếu giải hòa. Thằng mù, gã câm, thằng điếc tự ru ngủ chiến thắng với phương châm: không thấy, không nói, không nghe. Chỉ là mọi thứ sẽ thay đổi khi có Người Tình ghé đến thăm. Người mù được sáng mắt, người điếc được nghe. Và đặc biệt là nói được:

          Bỗng đâu Người Tình ghé chơi một chuyến

          Vào khi tàn rồi, cái cũ bách niên

          Bỗng đâu nửa đêm ánh dương chói rạng

          Làm cho người mù mắt sáng bừng lên

          Bỗng đâu Người Tình ghé tai người điếc

          Nói chi chẳng biết, mà nghe dịu dàng

          Đời hai nghìn đã vừa sang

          Đã trông được thời bách niên đổi mới

          Đã nghe được lời sáng suốt bên tai

          Đã không còn câm và im tiếng gọi

          Đã nói được lời vói tới tương lai

          Đã được ra ngoài cõi tim tù tối

          Đã trông được những đường đi, nẻo về

          Đường đưa người tới nghìn thu.

      Viết tản mạn như trên, tôi muốn chia sẻ đôi điều cảm nhận cùng người yêu nhạc. Đó là, dù phổ thơ, hoặc đặt lời cho từng bài hát của mình, Phạm Duy vẫn đem đến những cung bậc khác nhau, hiến tặng mùa Đông cùng nhân gian những lời ca đẹp.