MÙA HẠ PHẢNG PHẤT TÌNH TRONG NHẠC PHẠM DUY

 

MÙA HẠ PHẢNG PHẤT TÌNH TRONG NHẠC PHẠM DUY

 

 

      Dù Phạm Duy viết về mùa Hạ không nhiều so với gia tài âm nhạc đồ sộ của ông, nhưng đâu đó vẫn có những bài, những lời ca liên quan đến mùa Hạ phảng phất tình trong lời nhạc của ông.

      Trong bài Gió Thoảng Đêm Hè, mùa Hạ chỉ là thời khắc để cô bé mới lớn trằn trọc, suy tư về thân phận của mình. Biết bao nghĩ suy về cuộc đời, về con người khi ta không ngủ được. Tôi nhớ lại trước đây, khi còn lứa tuổi 15, 16. Dù là con trai, tôi cũng ước mơ nhiều thứ lắm. Nào là học cho bằng bạn bằng bè, nào là được làm người lớn để làm những gì mình thích, nào là mong được cô bạn học để ý đến mình như mình để ý cô ấy, … Biết bao là mơ ước. Và tôi nghĩ, con gái chắc cũng có mơ ước. Có lẽ, con gái mơ nhiều nhất là có được ai đó để ý mình, che chở mình, yêu thương mình. Và cô bé học trò trong Gió Thoảng Đêm Hè cũng vậy. Vì những ngày tháng Hạ, cô không còn gặp những người chung lớp, chung trường, hoặc ai đó khác trường làm cái đuôi lẽo đẽo theo cô những khi đi học. Giờ, những đêm hè, chỉ còn lại cơn gió thoảng gợi nhớ những gì đã qua, những gì đã xa trong lòng cô bé:

          Ngày tháng hè là những ngày, những ngày thương nhớ

          Gió để cho đời man mác buồn tênh

          Những cuộc tình trinh sẽ còn mỏng manh

          Hỡi cô em, lúc xuân xanh đa tình

          Gió thoảng đêm hè, gió càng về khuya

          Gió càng thương nhớ

          Gió chỉ vô tình, gió gió gợi buồn thương

          Cô bé một mình sẽ ngủ một mình.

          Gió thoảng đêm dài muốn là niềm vui, muốn là ân ái

          Gió chẳng nên lời, gió chẳng là ai

          Để ru cô bé giấc ngủ không vui.

      Cũng vẫn những lời nhớ thương, lòng như buồn khóc cho tháng ngày mùa Hạ, bởi vắng ánh mắt ai kia, vắng nụ cười e ấp sau chiếc cặp vở, vắng mái tóc húi cua, vắng gương mặt hiền đến ngây ngô của cậu con trai vừa mới lớn. Chỉ còn thời gian dài lê thê mang theo biết bao hoài niệm, mang theo hy vọng mong chờ:

          Ngày tháng Hạ, loanh quanh về

          Nơi góc vườn hay trên hè

          Bờ sông vắng, neo con thuyền

          Dòng nước đứng trong êm đềm

          Ngày tháng Hạ, mưa gieo buồn

          Nơi phố nhỏ hai linh hồn

          Nằm nghe tiếng tương lai rồn

          Rồi bỗng thấy biết tiếc thương. 

                  (Ngày Tháng Hạ)

      Ai đã từng trải qua thời sinh viên trước 1975 ở miền Nam, có thể, ở đâu đó trên những con đường, những chàng trai hát vu vơ Ngày Xưa Hoàng Thị…, có thể đâu đó có người làm thơ khóc cho mối tình si, hát khúc ca buồn Thà Như Giọt Mưa… Và tôi tin chắc là nhiều người không thể quên con đường học trò “cây dài bóng mát” chứng kiến những mối tình đẹp của thuở sinh viên, chứng kiến những mối tình đáng yêu của thời trai trẻ, chứng kiến mùa Hạ buồn hiu khi vắng bóng dáng em hiền hòa:

          Trả lại em yêu, khung trời Đại Học

          Con đường Duy Tân cây dài bóng mát

          Buổi chiều khuôn viên mây trời xanh ngát

          Vết chân trên đường vẫn chưa phai nhạt

 

          Trả lại em yêu, khung trời mùa Hạ

          Ngọn đèn hiu hiu nỗi buồn cư xá

          Vài giọt mưa sa hôn mềm trên má

          Tóc em thơm nồng, dáng em hiền hòa.                 

                  (Trả Lại Em Yêu)

      Phạm Duy viết về mùa Hạ đâu chỉ có những lời man mác buồn, tiếc nhớ những gì đã qua mà ta còn bắt gặp ông viết những lời nóng bỏng, làm bừng sáng trái tim yêu đương. Cả một sắc trời yêu mùa Hạ hồng hừng hực lửa tình hạnh phúc:

          Mùa Hè đưa ta tới hồng hoang

          Trần truồng yêu nhau trong trời đất

          Mùa Hè của uyên ương.

          Đôi ta chỉ có một mùa Hè thôi

          Đôi ta chỉ có một cuộc tình thôi

          Mùa Hè sưởi ấm ta rồi

          Dù rằng lửa tắt ngày mai

          Đôi ta chỉ có một mùa mà thôi

          Đôi ta chỉ có một lần đời vui

          Mùa Hè ngày tháng chưa già

          Mùa Hè hạnh phúc đôi ta.

                  (Hạ Hồng)

      Mùa Hạ còn là mùa đáng nhớ của tuổi thơ. Có thể đó là mùa được mẹ cha cho đi du lịch, đi đây đi đó, biết thêm nhiều cảnh đẹp của quê hương, đất nước. Còn gì vui bằng được vui đùa thỏa chí trên con sông quê mát rượi! Còn gì thú bằng đi hái những quả chín trên đồi quê! Còn gì thích bằng được tắm mát trên biển vào những chiều nắng nóng!... Riêng Phạm Duy nhớ lại mùa Hạ thời thơ ấu với những gì ông yêu thương, quý mến:

          Cho tôi lại chiều hè,

          Tôi đi giữa đường quê

          Hai bên là hương lúa,

          Xa xa là ngọn tre

          Thấp thoáng vài con nghé,

          Tiếng nước dưới chân đê

          Tôi mê trời mây tía không nghe mẹ gọi về.

                  (Kỷ Niệm)

      Và còn gì đẹp và đáng yêu khi cô bé tuổi mới lớn như hoa chưa hé nụ mà hương man mác thơm mùi của bông lau đồi non, của miếng trầu ấm nồng, của sầu riêng quê mẹ, của tay ôm ấm tình cha, của tóc mẹ vấn vương chanh bưởi, của mạ chiều hè. Chỉ có tình yêu trân trọng, nâng niu cái đẹp mới có những lời ca tươi tắn, duyên hồng đến vậy!

          Hoa chưa ra hoa nụ hoa chưa hé

          Nhưng em thơm mát hương mạ chiều hè

          Thơm như bông lau đồi non xanh lá

          Thơm như hơi ấm miếng trầu đỏ hoe

          Sao em thơm như sầu riêng quê cũ

          Sao em man mác như ruộng ngày mùa

          Thơm như tay ôm của cha yêu quý

          Thơm như mái tóc của mẹ hiền từ.

          Tuổi Hồng dâng ý ơi! Tuổi Hồng dâng ý dâng!

          Tuổi Hồng dâng ý ơi! Tuổi Hồng dâng ý dâng!

                  (Tuổi Hồng)

      Viết tản mạn như trên, rõ là chưa thể nói hết tình yêu mùa Hạ trong ca từ của Phạm Duy. Hy vọng rằng trong gia tài âm nhạc đồ sộ của ông, người nghe bắt gặp một Phạm Duy viết về mùa Hạ phảng phất tình đến vậy!