CỎ TRONG NHẠC PHẠM DUY

 

CỎ TRONG NHẠC PHẠM DUY

 

 

       Đâu chỉ có hoa làm đẹp cho đời. Làm đẹp cho đời còn có cỏ. Cỏ có vẻ đẹp riêng, vẻ đẹp hiền, dịu dàng, xanh mát, vẻ đẹp của sự sống. Cỏ dịu dàng theo bước chân quen, cỏ mềm xanh ướt dưới sương mai trong nắng tươi hồng một sáng mùa Xuân:

          Một sáng mùa Xuân có nắng tươi hồng

          Băng qua ngọn đồi chim hót mênh mông

          Dưới gót chân anh, ướt mềm ngọn cỏ

          Cơn gió ngỡ ngàng về đậu tóc nhung.

                  (Bé, Cây Đàn, Ngôi Nhà Xanh, Đồi Cỏ)

      Cỏ như hòa vào sức sống của mùa Xuân. Nắng như ươm vàng ngọn cỏ như thể nắng tô hồng cuộc đời:

          Một sáng mùa Xuân nắng soi trên đồi

          Nắng đã lên rồi bên mái nhà vui

          Nắng đã lên cao ươm vàng ngọn cỏ

          Nắng sẽ tô hồng cuộc đời bé ơi!

                  (Bé, Cây Đàn, Ngôi Nhà Xanh, Đồi Cỏ)     

      Từng đọc câu thơ “Cỏ non xanh tận chân trời/ Cành lê trắng điểm một vài bông hoa” trong “Truyện Kiều” của Nguyễn Du, mới thấy hình ảnh “cỏ nõn nà” trong một bài hát khác của Phạm Duy cũng gợi sắc mùa Xuân. “Cỏ nõn nà” Xuân với nắng lấp lánh bên thềm, với lũ bướm vàng nhởn nhơ, với tiếng chim hót ríu rít trên cành. Cỏ nâng bước chân quen, cỏ hòa mùa Xuân bất tận:

          Đi êm, đi êm trên cỏ nõn nà

          Ta đang đi trong hơi thở quê nhà

          Gió mát cũng đến với đôi tay ngà

          Một bầu trời hồng ôm lấy ta.

                  (Trên Đồi Xuân)

      Cỏ chỉ là phần nhỏ trong bức tranh của tạo hóa. Vì thế, cỏ xuất hiện trong nhạc Phạm Duy, hầu hết chỉ làm nền cho chủ thể trữ tình, tôn vinh cái đẹp của vật khác, hiện tượng khác. Nếu không có cỏ thì vật, hiện tượng ấy lại vô hồn, cái đẹp bị xóa nhòa. Nói cách khác, cỏ vừa làm đẹp cho người vừa làm đẹp cho mình. Nghe đoạn nhạc sau, nếu không có “đồi cỏ xa” thì cái đẹp có còn không?

          Sao em sao em không là hoa lá?

          Sao em sao em không là cỏ cây?

          Sao em sao em không là cơn gió?

          Sao không như mây trên đồi cỏ xa?

                  (Tuổi Bâng Khuâng)      

      Cuộc đời mừng biết mấy bởi quanh ta nào là bờ vai hiền dịu, mái tóc mượt mà, vành tai xinh xắn, cổ ngấn dịu dàng, bờ mi cong cong, má hồng bừng nóng; nào là bờ rêu cùng đàn kiến gió, con nhện giăng tơ, tò vò làm ổ, ve gọi hè sang, dế báo tin vui, thông reo rì rào, chiều xôn xao gọi. Cuộc đời quả là đẹp bởi một chút những gì quanh ta, kể cả cỏ, đều có ý nghĩa cho đời:

          Một cành củi khô. Một tờ lá úa

          Một hòn cuội to. Một làn bụi mờ

          Một ngọn cỏ may. Một vài miếng giấy

          Một hạt mưa bay. Một giọt sương mai

          Cuộc đời quanh đây là mừng biết mấy.

                  (Một Cành Củi Khô)

      Cỏ trong ca dao “… Bao giờ cây lúa còn bông/ Thì còn ngọn cỏ ngoài đồng trâu ăn” lại đi vào trong nhạc của Phạm Duy. Chỉ có chút khác là cỏ như sinh sôi nảy nở, như tỏa hương thơm, là phần thưởng tuyệt vời cho trâu trong cảnh đời vui cuộc sống thái bình:

          Vàng trên cánh đồng

          Khi trời vươn ánh (ứ ư ư) dương

          Trẻ thơ nhớn dậy

          Giữ quê, giữ (ứ ư ư) vườn

          Đời vui thái bình, cây lúa sớm trổ bông

          Cỏ ngàn thơm phức, trâu ăn đầy (y ỳ y) đồng.

                  (Em Bé Quê)

     Cỏ còn là những gì thân thuộc ở quê nhà. Quê nhà đâu chỉ có ruộng đồng tốt tươi, vườn cây xanh mát, ngôi chùa hiền, công viên bình yên với hàng cây rộn tiếng chim kêu, bướm vờn bay lượn… Mà quê nhà còn có cả cỏ:

          Rồi đây ta sẽ đưa nhau về nhà

          Về miền quê ta thơm tho mùi lúa

          Có cầu ao yên giấc ngủ trưa

          Có đồi non êm ái cỏ hoa.

                  (Rồi Đây Anh Sẽ Đưa Em Về Nhà)

      Có lần, tôi mơ về lại quê, được đùa vui cùng những người bạn trên sân cỏ ở đình làng. Sau đó, chúng tôi nằm trên cỏ dịu êm, mềm mại nhìn bầu trời, nhìn những bụi tre rộn tiếng chim. Cảnh thật bình yên. Tôi nghe bên tai tiếng hát của ai đó vang lên:

          Vòm tre lơi lả theo ngọn thùy dương

          Nắng đã soi trên Việt Nam mơ màng

          Đồng cỏ xanh lơ đợi chờ cơn gió

          Hoa nở đầy miền, bia mộ đường quên

          ……………………………………….

          Một con chim nhỏ trên chồi cây non

          Cất tiếng yêu thương Việt Nam vô vàn

          Thảm cỏ mềm cho giọt sương lay lắt

          Sông nằm dài, chờ kết bạn trăm năm.

                  (Một Con Chim Nhỏ Trên Cành Yêu Thương)

      Cỏ thường được tả có màu xanh. Thế nhưng trong lời nhạc Phạm Duy, cỏ có màu vàng. Dẫu cỏ có vàng đi, khô đi, cỏ cũng nguyện đem sự êm ái, nhẹ nhàng, dịu dàng cho những kẻ yêu nhau. Này là cỏ vàng khô làm chăn gối cho tình yêu, cho tình yêu thăng hoa:

          Cỏ vàng khô cũng là chăn gối

          Hay mưa rơi cũng mát lòng người

          Nào người yêu đêm về phơi phới

          Ta yêu nhau dưới ánh đèn ngời.

                  (Địa Đàng Tìm Thấy)

      Trong một bài hát khác của Phạm Duy, vẫn là cỏ hoang, mềm, nhưng cỏ lại bình yên trong giấc ngủ yên, say giấc mộng hiền. Rồi cỏ lóng lánh, rung rinh, thơm mùi sữa dưới ánh nắng sớm mai. Như giấc mộng tình yêu lãng mạn đầy màu hồng, cỏ cũng nhuộm màu tình yêu của đôi lứa yêu nhau. Cỏ xao xuyến giấc mộng ái tình thơm nồng nàn mùi tình ái:

          Cỏ xanh đổi sắc theo nhân tình

          Mặt trời cũng đang soi tia lành

          Cỏ hoang xao xuyến trên ngọn ngành

          Đỏ như trong giấc mơ lung linh

          Em ngoan như tình nồng

          Em bao la mịt mùng

          Em thơm như cỏ hồng, em ơi!

                  (Cỏ Hồng)

      Đôi điều về cỏ trong nhạc Phạm Duy, tôi như hiểu thêm vẻ đẹp của cỏ. Đúng như A.A. Milne cho rằng: “Cỏ dại cũng là hoa, khi bạn đã hiểu chúng”.