LAN MAN CHIỀU TRONG LỜI CA CỦA PHẠM DUY

 

LAN MAN CHIỀU TRONG LỜI CA CỦA PHẠM DUY

 

 

      Thường mỗi chiều thứ bảy, tôi tìm một quán cà phê nào đó trên đường Trần Hưng Đạo để được ngắm sông Hàn, vừa nghe nhạc, vừa nhâm nhi chút hương vị ngọt đắng của cuộc đời. Những cuộc trò chuyện, những nụ cười, những bận bịu, lo toan bên đời bình thản trôi theo tiếng nhạc. Một giọng ca nữ cất lên: “Trên đường về nhớ đầy/ Chiều chậm đưa chân ngày/ Tiếng buồn vang trong mây/ Tiếng buồn vang trong mây…” (Chiều, nhạc: Dương Thiệu Tước, thơ: Hồ Dzếnh) làm cho chiều thêm ý vị. Và trong tôi lại hiện lên hình ảnh chiều trong lời ca của Phạm Duy.

      Chiều trong lời ca của Phạm Duy đã đi vào lòng tôi. Đó là chiều của hoài niệm, nhớ nhung. Nhớ về người yêu cũ. Hoặc nhớ mông lung về ánh mắt hiền, nụ cười duyên của ai kia vừa mới gặp. Nhớ lại cuộc tình thoáng qua, có chăng chỉ còn chút bảng lảng như khói sương, như hương cũ nhạt phai, như cuộc tình vật vờ theo năm tháng. Có chăng còn lại tiếng lòng chiều nuối tiếc:

          Chỉ một chiều lê thê

          Ngồi co mình trên ghế

          Nghe mất đi tuổi thơ

          Chỉ một chiều bơ vơ

          Chỉ là chuyện đong đưa

          Đời luôn là cơn gió

          Thay áo cho tình ta

          Chỉ là chuyện thiên thu…

                  (Chỉ Chừng Đó Thôi)

      Chiều. Thời gian lắng đọng tâm hồn của bao người. Chiều mang bao tâm trạng của người trước cảnh vật. Nhìn buổi chiều buông trên sông Hàn, tôi như thấy Phạm Duy lòng thả nỗi buồn mộng mơ trôi theo con nước, thả nỗi nhớ xốn xang theo chuyến đò ngang, thả thơ thành lời ca yêu theo dòng đời buồn thương:

          Thương đời thương lẫn nhau trong chiều

          Về đây bọt bèo muôn khắp nơi

          Vui buồn cho có đôi không nhiều

          Ngày mai sông về quê mến yêu

          Cho trùng dương cũng theo hương chiều

          Bể sầu không nhiều nhưng cũng (ư) đủ yêu.

                  (Chiều Về Trên Sông)

      Còn đây là hình ảnh chiều trong tâm tưởng của Phạm Duy. Hình ảnh chiều có khác chi hồn nhạc sĩ. Cảm nhận chiều rơi theo vạt nắng, theo gió đìu hiu rơi giữa chiều như lá vàng bay, như lá vàng rơi giữa đường đời hấp hối. Thế nhưng, chiều vẫn còn quyến luyến mối tình si, lá vàng như mũi kim khâu kín khung cửa tình duyên cho hồn chờ phút đầu thai:

          Chiều tan trên đường tối, có ta như rã rời

          Hồn ta như gò mối đang chờ phút đầu thai.

                  (Đường Chiều Lá Rụng)

      Không biết cớ sao, khi ngồi nhìn dòng nước sông Hàn nhẹ xuôi dòng, nhìn về phía cầu Thuận Phước như bay lên nối đôi bờ mộng ước, dẫu không buồn, nhưng bất chợt, tôi nhớ tới hai câu thơ trong Truyện Kiều của Nguyễn Du: “Buồn trông cửa bể chiều hôm/ Thuyền ai thấp thoáng cánh buồm xa xa”. Giờ chẳng có cánh buồm thấp thoáng, chỉ có cửa vũng Hàn của thời hiện đại với tàu bè ngược xuôi. Nhìn tàu bè qua lại, dù chẳng có xóm dừa, chẳng có núi mờ nơi đây, nhưng trong lòng tôi vang lên lời ca:

          Hãy ghé bến bờ

          Có những xóm dừa

          Chiều nhuộm vàng làn tóc ngây thơ

          Có những núi mờ

          Đứng mãi ngóng chờ

          Chờ người về đầu non trắng xóa.

                  (Viễn Du)

      Rồi tôi lại nhìn trên đường. Biết bao xe cộ rộn ràng. Biết bao hình ảnh của những thiếu nữ xinh xinh, đáng yêu, đầy sức sống ngược xuôi. Các thiếu nữ ấy đâu chỉ mái tóc xanh nồng hương con gái, đâu chỉ những chuyến xe êm đềm trên phố thân quen, mà với những tà áo đẹp như mây hồng trong nắng chiều các cô rực rỡ đáng yêu biết chừng nào!

          Xin cho em, một chiếc áo màu

          Cho em đi nhẹ trong nắng chiều

          Một chiều nhiều người theo

          Ở ngoài đường, trên phố

          Và lòng người như áo phất phơ.

                  (Tuổi Ngọc)

      Không biết trong các thiếu nữ ấy có ai buồn khi có cơn mưa bất chợt, khi kỷ niệm ấu thơ chỉ còn là dĩ vãng, khi tình yêu đến với nụ hôn đầu lúng túng, vụng về? Có thể trong các thiếu nữ kia cũng có người buồn khi tới tuổi:

          Buồn đã tới rồi, một chiều tím trên sông

          Làm cho úa vàng từng mộng ước tươi hồng

          Ôi những chú nai tơ, Công Chúa rừng già,

          Nơi hoang đường xa, cửa đã khép ngăn em về…

                  (Tuổi Biết Buồn, viết chung với Ngọc Chánh)

      Theo tiếng nhạc, chiều chầm chậm trôi. Chiều trôi trên những chiếc cầu bắc qua sông Hàn. Nắng nhạt vàng trên cầu Rồng; nắng làm duyên trên cầu Trần Thị Lý; nắng xôn xao trên cầu sông Hàn; và xa kia nắng dịu dàng trên cầu Thuận Phước. Nhìn những chiếc cầu trong nắng chiều, trong tôi vang lên lời bài hát về cuộc tình trôi theo dòng nước, như mộng đời trôi theo những giấc mơ qua:

          Em đến bên tôi một chiều khi nắng phai rồi

          Nắng (ư) ngừng bên chiếc cầu biên giới

          Xa xa thoáng đàn trầm vô tư

          Đâu đây dáng huyền đền duyên mơ.

                  (Bên Cầu Biên Giới)

      Rồi tôi nhìn nắng chiều chầm chậm rơi trên những cao ốc soi mình trên dòng sông Hàn. Tôi lại bâng khuâng nhớ đến hai câu thơ cuối trong bài Hoàng Hạc Lâu của Thôi Hiệu: “Nhật mộ hương quan hà xứ thị?/ Yên ba giang thượng sử nhân sầu” (Tản Đà dịch thơ: Quê hương khuất bóng hoàng hôn/ Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai?). Rõ là, quê hương luôn gieo mầm, ám ảnh nỗi buồn nhớ cho người xa quê. Quê ấy, có thể là dòng sông yên bình vào những chiều hè, có thể là cánh đồng lúa thơm lựng lúc hoàng hôn, cũng có thể là tiếng chuông chùa ngân vang khi chiều xuống, cũng có thể là nụ cười duyên lúm đồng tiền của cô gái cùng xóm, hoặc là ánh mắt đợi chờ của mẹ lúc cuối ngày… Lòng nhớ quê ấy của bao người - trong đó có Phạm Duy - đã thành thơ, thành nhạc. Tôi ngồi trầm ngâm nghe lời ca dìu dặt lúc chiều tà:

          Tình hoài hương!

          Khói lam vương tâm hồn chìm xuống

          Chiều soay hương!

          Sống vui trong mối tình muôn đường.

          Tình ngàn phương!

          Biết yêu nhau như lòng đại dương

          Người phiêu lãng!

          Nước mắt có về miền quê lai láng

          Xa quê hương! Yêu quê hương…!

                  (Tình Hoài Hương)

      Trong tôi hiện lên bao bài ca của Phạm Duy viết về quê hương có thời khắc chiều. Có lẽ, chiều là thời khắc để Phạm Duy chuyển tải tình cảm đến với người nghe. Chiều trở thành thời gian nghệ thuật chắp cánh cho lời ca đi vào lòng người. Đây là thời gian chiều trong ca từ viết về miền Trung trong thời kỳ chống Pháp:

          Người đi trên đống tro tàn

          Thương em, nhớ mẹ hương vàng về đâu

          Chiều khô nước mắt rưng sầu

          Tan thân thiếu phụ, nát đầu hài nhi.

          ………………………………………………

          Về miền Trung! Còn chờ mong núi về đồng xanh

          Một chiều nao đốt lửa rực đô thành

          Tay trong tay dắt nhau về quê hương cũ

          Không than van, không sầu nhớ.

          Về miền Trung! Người về đây hát bài thành công

          Lửa ấm áp bếp nhà ai hồng, đêm trùng.

                  (Về Miền Trung)

       Cũng trong thời kỳ này, chiều trên dải đất miền Trung sao mà tội nghiệp! Chiều xuống trên quê nghèo như hơi thở yếu ớt của thời gian, như nụ cười gượng của mẹ quê khốn khó:

          Chiều rơi thoi thóp trên vài luống khoai

          Hiu hắt tiếng bà mẹ cười

          Vui vì nồi cơm ngô đầy…

                  (Quê Nghèo)

      Với lời ca và giai điệu mang âm hưởng dân ca, chiều da diết, thiết tha ngọt lịm đi vào lòng người nghe. Chiều mơn man trên đồng lúa xanh. Chiều còn là thời gian thương nhớ của người con gái hậu phương với người trai nơi chiến tuyến:

          Chiều về, chiều về trên cánh đồng xanh

          Có nàng gánh lúa cho anh ra đi giết thù (u u ù)

          Từ ngày chinh chiến mùa Thu.

          Từ ngày, từ ngày chinh chiến mùa Thu

          Có chàng ra lính biên khu ai ơi tung hoành (ư ư ừ)

          Chiều về trên cánh đồng xanh.

          Chiều quê hằng nhớ người trai

          Và em nhìn tháng ngày trôi

          Nhớ người xa, xa vời

          Người vì non nước xa xôi.

                  (Nhớ Người Thương Binh)

      Đặc biệt tiếng gọi “chiều ơi” trong một bài ca khác của Phạm Duy vang vọng một thời và mãi mãi vang vọng trong tâm thức của người Việt. Chiều của nương khoai, của trâu bò về bản; chiều của áo chàm, của núi rừng; chiều của nương lúa ngát hương, của nhà sàn vương khói; chiều của ánh trăng tơ vừa ló, của suối tương tư sơn nữ; chiều mãi vấn vương phải gọi thành lời:

          Chiều ơi! Lúc chiều về rợp bóng nương khoai

          Trâu bò về rục mõ xa xôi, ơi chiều

          Chiều ơi! Áo chàm về quảy lúa trên vai

          In hình vào sườn núi chơi vơi, ới chiều

          Chiều ơi! Lúc chiều về là lúc yên vui

          Qua đường mòn ngửi lúa thơm ngơi, ới chiều

          Chiều ới! Chiều ơi! Chiều ơi!

          …………………………………………

          Chiều ơi! Lúc chiều về mọc ánh trăng tơ

          Cho ngày mùa bài hát nên thơ, ơi chiều

          Chiều ơi! Mái nhà sàn thở khói âm u

          Cô nàng về để suối tương tư, ới chiều

          Chiều ơi! Biết chiều nào còn đứng trên nương

          Phố phường nhiều chiều vắng quê hương, ới chiều

          Chiều ới! Chiều ơi! Chiều ơi!.

                  (Nương Chiều)

      Ngồi nhìn nắng chiều sắp tắt, tôi lại nhớ tới Phan Khôi với những câu thơ: “Nắng được thì cứ nắng/ Tiếc tài gần chạng vạng/ Mặc dầu gần chạng vạng/ Nắng được thì cứ nắng” (Nắng Chiều, 1956). Cùng tâm trạng như Phan Khôi, nhạc sĩ Phạm Duy cất tiếng hát ngợi ca nắng chiều, ngợi ca thời gian cuối của ngày:

          Em có thấy không nắng chiều rực rỡ

          Em có thấy không nắng đẹp còn đó

          Nắng còn nắng lê thê

          Thì đêm ơi, vội gì

          Nắng còn nắng bao la

          Thì xin đêm đợi chờ!

                  (Nắng Chiều Rực Rỡ)

      Thời gian cuối ngày có khác chi thời gian của đời người khi cao tuổi. Nhìn lại cả ngày, nhìn lại cuộc đời để mà chiêm nghiệm. Mới thấy cuộc đời này quả là quý, mới thấy đời ban ơn cho mình biết bao thứ yêu thương, ngọt bùi. Chiều của ngày, của đời người quả là đẹp khi ơn đời nâng đỡ:

          Mang ơn đời chăn vỗ

          Dâng cho người yêu góa

          Dâng cây đàn bơ vơ

          Dâng biết bao ân tình xưa

          Mang ơn đời nâng đỡ

          Dâng nấm mồ thô sơ

          Với dâng hương hồn thương nhớ

          Còn vấn vương trong chiều tà.

                  (Tạ Ơn Đời)

      Một buổi chiều chỉ biết nhâm nhi chút cà phê nhìn đời cùng những lời ca của Phạm Duy như thế quả là bình thường. Thôi thì, xin mượn lời của Lâm Ngữ Đường: “Nếu bạn có thể sử dụng một buổi chiều vô dụng đến hoàn hảo theo cách vô ích đến hoàn hảo, bạn đã học được cách sống rồi”. Tôi coi đó như là lời biện hộ cho mình có một chiều lan man cùng lời ca của Phạm Duy.